Free Essay

The Last Leaf

In: English and Literature

Submitted By Cherry0508
Words 2165
Pages 9
Cảm nhận về truyện Chiếc lá cuối cùng

Ai đã từng đọc những truyện ngắn của nhà văn người Mĩ O’Hen-ri (1862 – 1910) hẳn sẽ cảm nhận một điều: từ hiện thực cuộc sống đầy rẫy những bất công vô lý, đem đến bao bất hạnh cho những cuộc đời nghèo khổ, nhà văn luôn khơi dậy được vẻ đẹp tâm hồn những con người ấy qua những tình huống truyện bất ngờ, cảm động. Chiếc lá cuối cùng là một truyện ngắn xuất sắc của nhà văn ắp tràn tình thương yêu và niềm tin với con người, một bức thông điệp khẳng định sứ mạng và sức mạnh của nghệ thuật chân chính.
Câu chuyện kể về cuộc sống chật vật của những người hoạ sĩ nghèo: hai nữ họa sĩ trẻ Xiu và Giôn-xi sống cùng căn hộ với người họa sĩ già Bơ-men. Những khó khăn về vật chất đã vắt kiệt sức sáng tạo, khiến họ lâm vào cảnh bi đát. Cụ Bơ-men suốt bốn chục năm mơ ước vẽ một bức kiệt tác mà không thực hiện được, đành phải ngồi làm mẫu cho các họa sĩ trẻ để kiếm chút tiền còm nuôi thân.
Giôn-xi bị sưng phổi, bệnh tật và nghèo túng đã lấy nốt của cô niềm tin vào cuộc sống. Chỉ còn lại Xiu mòn mỏi với những bức vẽ và ám ảnh bởi suy nghĩ của Giôn-xi: cô gái bệnh tật ấy đang đếm từng chiếc lá rơi để chờ định mệnh phán quyết mạng sống của chính mình, với niềm tin khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống thì cô sẽ ra đi… Không gian cuộc sống của những con người khốn khổ ấy lạnh lẽo u ám như mùa đông, nặng trĩu những buồn lo.

Đáng sợ làm sao khi mỗi ngày trôi đi trong gió tuyết và những cơn mưa lạnh lẽo dai dẳng, những chiếc lá thường xuân tiếp tục rơi xuống, chỉ còn lại một chiếc lá cuối cùng để Giôn-xi như nhìn thấy cái chết của mình đang đến gần. Có lẽ ai trong chúng ta cũng cảm thấy rối lòng, bất lực trước một con người đã buông xuôi, chán sống. Bởi thế nhà văn đã tập trung miêu tả khoảnh khắc căng thẳng của Xiu và cụ Bơ-men lúc Giôn-xi đang ngủ: “Họ sợ sệt ngó ra ngoài cửa sổ, nhìn cây thường xuân. Rồi họ nhìn nhau một lát, chẳng nói năng gì”. Có lẽ trong giây phút đó, họ đã nhìn thấy nhánh thường xuân cuối cùng trụi lá rồi chăng? Dường như cùng với cái khắc nghiệt của trời đông, mưa gió, họ có thể đoán trước được điều gì khi Giôn-xi tỉnh dậy vào sáng hôm sau và thấy chiếc lá cuối cùng đã rụng.

Trong hoàn cảnh này, người đau khổ nhất không phải là Giôn-xi mà chính là cô gái trẻ Xiu. Bởi lẽ, cô là người sẽ phải chứng kiến toàn bộ tấn bi kịch sắp diễn ra vào sáng hôm sau khi Giôn-xi lại nhìn ra cửa sổ. Nhà văn không mô tả cụ thể tâm trạng Xiu, chỉ cho biết cô “tỉnh dậy sau khi chợp mắt được một tiếng đồng hồ”,như vậy có nghĩa là cô đã phải trải qua một đêm trắng đầy âu lo thổn thức, trong sự bồn chồn và bất lực.
Một đêm mưa gió ngoài trời dữ dội, một chiếc lá mong manh bám trên bức tường gạch chắc chắn sẽ bị vùi dập tơi tả, không chống chọi nổi sự tàn phá của tự nhiên. Điều đó có nghĩa là sau phút kéo mành lên, Giôn-xi sẽ nhìn thấy cái chết của chính mình. Nhưng Xiu cũng không thể chịu được khoảnh khắc nhìn thấy “Giôn-xi đang mở to cặp mắt thẫn thờ nhìn tấm mành mành màu xanh đã kéo xuống”. Không kéo mành lên cũng không được, vì như vậy Xiu sẽ mang mặc cảm chính mình mới là người gây ra cái chết của Giôn-xi. Ta hiểu tâm trạng của cô khi làm theo một cách chán nản, bản thân cô cũng không còn phương cách nào giúp cho người đồng nghiệp, người em gái kia từ bỏ suy nghĩ điên rồ đáng sợ kia.

Chính vào lúc ấy, một hình ảnh bất ngờ đã làm đảo lộn mọi dự đoán, đảo ngược cả tình huống tưởng như chắc chắn trong dự định của Giôn-xi, trong nỗi lo của Xiu và trong sự thất vọng của mọi người. Tình huống ấy đã thắp lại niềm hy vọng như một phép màu: vẫn còn một chiếc lá thường xuân bám trên bức tường gạch. Có lẽ người vui mừng nhất lúc này là Xiu, vì chiếc lá cô nhìn thấy không phải là một ảo ảnh: “Đó là chiếc lá cuối cùng trên cây. Ở gần cuống lá còn giữ màu xanh sẫm, nhưng với rìa lá hình răng cưa đã nhuốm màu vàng úa, chiếc lá vẫn dũng cảm treo bám vào cành cách mặt đất chừng hai mươi bộ”. Còn Giôn-xi? Cô cũng nhận ra: “Đó là chiếc lá cuối cùng”, thừa nhận sự thật một cách miễn cưỡng và tiếp tục suy nghĩ: “Hôm nay nó sẽ rụng thôi và cùng lúc đó thì em sẽ chết”.

Giôn-xi thật đáng thương nhưng cô cũng thật đáng trách khi vẫn đeo đuổi ý định từ bỏ cuộc sống. Cô chìm đắm trong ý nghĩ kỳ quặc của mình, mặc kệ những sợi dây ràng buộc cô với tình bạn và với thế gian cứ lơi lỏng dần từng sợi một.Cô đã phụ lòng của Xiu, bởi lẽ cô đã xem nỗi đau của mình lớn hơn tất cả mọi sự quan tâm lo lắng của mọi người. Trong thời điểm ấy, sẽ không ai có thể giúp đỡ cô, ngoại trừ chính bản thân cô.
Thời gian một ngày kéo dài đằng đẵng để Giôn-xi chứng kiến chiếc lá thường xuân chống chọi với mùa đông khắc nghiệt. Chiếc lá bướng bỉnh ấy không chấp nhận sự buông xuôi của một cô gái còn quá trẻ. Thế nhưng, khi con người ấy đã chấp nhận đầu hàng số phận, thì sức mạnh của màn đêm buông xuống, gió bấc ào ào, mưa đập mạnh vào cửa sổ lại có một uy lực khiến cho Giôn-xi không còn một niềm tin nào vào sự sống của chính mình. Sự cố chấp ấy quả thật đáng chê trách.

Nhà văn đã tạo ra một tình huống thử thách trước số phận của Giôn-xi, để rồi, cuối cùng người đọc có thể thở phào nhẹ nhõm: “chiếc lá thường xuân vẫn còn đó”. Chiếc lá mong manh ấy đã chiến thắng được thời tiết khắc nghiệt, để tạo ra một bước ngoặt trong nhận thức của Giôn-xi. Cuối cùng, cô gái ấy đã nhận ra sự ích kỷ tồi tệ của bản thân mình. Chiếc lá cuối cùng đã cứu sống một sinh linh. Trước hết là thức tỉnh khát vọng sống tiềm ẩn trong tâm hồn của Giôn-xi, để cô nhận ra: “có một cái gì đấy đã làm cho chiếc lá cuối cùng vẫn còn đó để cho em thấy rằng mình đã tệ như thế nào. Muốn chết là một tội.”. Phép nhiệm màu đã xảy ra, vượt qua tất cả những quy luật thường tình của thiên nhiên tạo hoá, khiến Giôn-xi không hiểu và không sao hiểu được. Phải chăng, Thượng đế chí công và nhân từ không nỡ để một cô gái trẻ phải sớm giã từ cuộc sống? Không những thế, sau thời khắc bừng tỉnh, cô gái Giôn-xi đã lại bắt đầu mơ ước về tương lai: “một ngày nào đó em sẽ vẽ được vịnh Na- plơ". Thượng đế thật công bằng, vị thượng đế ấy có tên là… Bơ-men.

Người hoạ sĩ già khốn khổ ấy không có quyền năng tối thượng của Thượng đế, nhưng ông có một trái tim giàu lòng thương cảm. Hoá ra, trong thời điểm làm mẫu cho Xiu, con người ấy đã đi đến một quyết định táo bạo, đoạt quyền của Đấng-toàn-năng bằng chính khả năng của mình. Con người đã bốn mươi năm theo đuổi kiệt tác mà không thành công đã tạo nên một kiệt tác cuối cùng của đời mình: chiếc lá cuối cùng! Khi bắt tay vào công việc, người nghệ sĩ chân chính ấy đã âm thầm hành động với ước nguyện thật cao cả: trả lại niềm tin vào sự sống cho Giôn-xi. Không ai được biết có bao nhiêu tinh hoa đã phát tiết trong giờ phút vẽ nên chiếc lá trên tường của cụ Bơ-men. Tất cả đều diễn ra quá bất ngờ, đến nỗi cả Xiu là người đã chứng kiến giờ phút chiếc lá cuối cùng rụng xuống cùng cụ Bơ-men cũng phải bàng hoàng.
Ta chợt hiểu những lời nói hối hả của cô với Giôn-xi: “Em thân yêu, thân yêu. Em hãy nghĩ đến chị, nếu như em không còn muốn nghĩ đến mình nữa. Chị sẽ làm gì đây?”. Cô đã hiểu tất cả, nhưng không dám nói rõ cho Giôn-xi, bởi lẽ cô chưa thể hình dung ra phản ứng của Giôn-xi trước một sự lừa dối bắt nguồn từ lòng tốt của người hoạ sĩ già. Lời nói ấy còn bộc lộ một niềm sung sướng vô biên của Xiu trước giải pháp tình thế mà cụ Bơ-men đã nghĩ ra trong đêm chiếc lá cuối cùng thực sự đã rụng xuống. Bởi thế, lần kéo mành vào hôm sau, ta không còn gặp tâm trạng chán nản đến cùng cực của Xiu nữa.

Vì sự sống của một cô gái, cụ Bơ-men đã bất chấp thử thách của thời tiết khắc nghiệt, quên đi sự sống của bản thân mình. Có lẽ bản thân cụ cũng không ngờ đó là bức vẽ cuối cùng của cuộc đời mình, nhưng chắc chắn một điều khi người hoạ sĩ ấy vẽ chiếc lá, bức vẽ ấy không nhằm để lưu lại tên tuổi nghệ sĩ với đời. Điều đáng quan tâm lúc đó là sự sống đã tắt trong tâm hồn một cô gái trẻ, làm thế nào để cô thôi không bị ám ảnh bởi quy luật lạnh lùng của tạo hoá, để rồi vươn lên giữa cuộc đời bằng chính sức sống tiềm tàng trong tâm hồn cô. Đó là lúc người hoạ sĩ già ấy hiểu thấu sứ mạng vinh quang và cao cả của nghệ thuật: hướng về con người chứ không phải là nhằm tạo chút danh tiếng hão huyền, nghệ thuật chỉ thật sự bắt đầu khi sáng tạo của người nghệ sĩ giúp ích cho đời.

Cuối cùng thì Giôn-xi đã vượt qua cửa ải của chính mình, trở lại với niềm tin sự sống nhờ niềm tin vào sức sống mãnh liệt từ chiếc lá cuối cùng – tác phẩm của cụ Bơ-men. Nhưng người nghệ sĩ già ấy đã phải trả một cái giá quá đắt bằng chính mạng sống của mình. Giôn-xi chỉ được biết điều ấy khi đã thật sự bình phục bằng nghị lực của chính mình. Qua lời thuật lại của Xiu, ta hiểu được lòng biết ơn của Xiu đối với người hoạ sĩ cao cả ấy, và cô muốn nhắc nhở Giôn-xi không thể vô ơn trước sự hy sinh của một con người chân chính, vì sự sống của đồng loại đã không ngần ngại xả thân. Cụ Bơ-men đã nhiễm chính căn bệnh sưng phổi của Giôn-xi vào lúc tạo nên chiếc lá cuối cùng giữa một đêm đông mưa gió lạnh lẽo. Chi tiết xúc động này khiến ta tin rằng Giôn-xi dù biết rằng chiếc lá ấy là một sản phẩm nhân tạo, nhưng chắc chắn cô sẽ không bao giờ hối hận trước một sự lừa dối cao cả như thế, Người hoạ sĩ già Bơ-men là hiện thân của sự cao thượng, lòng vị tha, đức hy sinh của một con người chân chính.

Câu chuyện kết thúc bằng một sự đảo ngược tình huống lần thứ hai. Chiếc lá cuối cùng là một sự lừa dối, nhưng lại là một sự lừa dối cao cả để đem lại niềm tin vào sự sống cho con người. Kiệt tác cuối cùng của người họa sĩ già đã được ra đời nằm ngoài tất cả mọi dự đoán của công chúng. Nhưng chiếc lá cuối cùng ấy mãi mãi là bằng chứng của tấm lòng yêu thương con người. Bởi thế, Chiếc lá cuối cùng sẽ mãi bất tử với thời gian.…...

Similar Documents

Free Essay

Last Leaf

...fitfully before the roaring fire. Sir Tristram did not answer immediately, and when it came, he spoke as though from a great distance. ―Incomprehensible barbarity - these peasant rebels are worse than wild dogs. What they did to that girl‘s parents and brothers…‖ Distraught, his words trailed off. ―My every waking thought is haunted by that scene. And knowing that little Jehennette here had been forced to watch, knowing her turn was coming…it is more than I can bear.‖ A female grey cat detached itself from the shadows and butted her head against Tristram‘s arm. He scratched her chin, and she purred loudly in response. ―And yet you saved her, Tristram - that has to count for something. I just hope we can accommodate Jehennette better than the last stray you brought home.‖ ―What? I thought the cat was making good progress,‖ he said, stroking the feline‘s back. ―Progress? When you are absent, she hides in every nook and cranny and attacks me, our sons - even the servants - in a frenzy of slashing claws and biting teeth whenever we walk past. Behold my shins!‖ Isabelle lifted the hem of her dress, revealing painful injuries. ―You said Edine could be a family pet, not yours alone!‖ Sir Tristram ran his fingers over the cat‘s collar. ―She wears a jeweled collar, my wife.‖ ―What of it, my lord?‖ ―It means she was a noble‘s pet and therefore tame. She can be tame again.‖ Tristram scratched the cat‘s chin and indicated Jehennette with a nod. ―The cat needs time to find her way......

Words: 11671 - Pages: 47

Free Essay

The Last Leaf

...The short story “The Last Leaf” portraits two young women named Sue and Johnsy living together in New York. Pneumonia has hit the area they are living in and Johnsy, not being used to the climate - as she is from California, is suffering from the disease. Sue takes on the role as the caretaker of Johnsy. Because Johnsy is terminally ill, she is therefore in need of medical help. The unnamed doctor, who is called in to Johnsys aid, is portrayed as a presumptuous and nonchalant man. He seems presumptuous by stating that he could increase Johnsys survival-prognosis if Sue got her “to ask one question about the new winter styles in cloak sleeves”; implying that by being a woman you automatically have an interest in fashion. The fact that he also declare that Johnsy should think about finding herself a man, simply underlines my point further: For all he knew Johnsy could be a lesbian. It is not apparent that she is though, however there are innuendos throughout the story which could suggest that Sue and Johnsy are more than just roommates. The doctor gives Johnsy a ten-to-one chance to survive the illness in her current state. According to him she needs to have the will to live, to survive. On the grounds that Johnsy has started the countdown to her own death by the use of the falling last leafs of an ivy vine, one could declare that will basically non-existent. Sue convinces Johnsy to stop counting the falling leafs so Sue can paint to make money instead of watching over her......

Words: 342 - Pages: 2

Free Essay

The Last Leaf

...O. HENRY, THE LAST LEAF In the 1890s, many artists lived in Greenwich Village, in New York City. Sue and Johnsy were artists. The two girls met each other in the month of May, at a restaurant in Greenwich Village. ‘I’m from the State of Maine,’ Sue said to Johnsy. ‘I draw pictures for stories in magazines.’ ‘I’m from California,’ Johnsy said to Sue. ‘But I want to go to Italy. I want to paint a picture of the Bay of Naples!’ The two girls talked happily for an hour – about art, about clothes, about food. Soon after their first meeting, Sue and Johnsy moved into a studio apartment together. Their rooms were at the top of an old brick house in Greenwich Village. In December, it was very cold in New York. Snow fell and there was ice in the ground. Many people in the city became ill. The illness was called pneumonia. The doctors tried to help the sick people, but many of them died. That month, Johnsy had pneumonia. She was very ill. She lay in her bed and she did not move. A doctor visited her every day. But Johnsy was not getting better. One morning, the doctor spoke quietly to Sue outside Johnsy’s room. ‘I can’t help her,’ the doctor said. ‘She is very sad. She doesn’t want to live. Someone must make her happy again. What is she interested in?’ ‘She’s an artist,’ Sue replied. ‘She wants to paint a picture of the Bay of Naples.’ ‘Painting!’ said the doctor. ‘That won’t help her!’ The doctor left the apartment. Sue went into her own room and she cried quietly for a few minutes.......

Words: 1416 - Pages: 6

Free Essay

The Last Leaf

...The Last Leaf character analysis The Last Leaf is about a girl suffering from pneumonia, Josie, they have disappointed the most, just begging to the trees in the window of the vine around the vine leaves all fall out, they would be able to leave this world, the Soviet Union Iraq – her roommate, this fee through the brain, hoping to rekindle the hope of life Josey. But all in vain, to hear the news of the Bellman uncle, quietly in a stormy night to risk their lives on that one picture will never fade the vine leaves, that one never out of vine leaves to Josey realize that they should pick up the life of faith, her tenacious survived, but because the storm painting Berman vine leaves and put them pneumonia departed forever. I think this article has three main characters: Bellman uncle, Josie, Sue.  Berman is an uncle for the benefit of others, no regard for the safety of others and their own high-quality a person. Embodied in the article when he learned that the small painter had pneumonia and become very passive, he Poverty and ill health in order to encourage the little artist that tenacious live, the old artist struggling with the stormy night to draw up a permanent wall The ivy leaves are not falling. For his own masterpiece and the price paid with his life, but the young artist has been encouraged so tenaciously against the disease. So I think he is a hero forever, he showed to others the sincerity of love and care, and make a valuable sacrifice, more reflects his......

Words: 534 - Pages: 3

Premium Essay

The Last Leaf

...NAME: Mecca Ann A. Llena YEAR&SECTION: HRM 1-A The Last Leaf O. Henry In the 1890s, many artists lived in Greenwich Village, in New York City. Sue and Johnsy were artists. The two girls met each other in the month of May, at a restaurant in Greenwich Village. ‘I’m from the State of Maine,’ Sue said to Johnsy. ‘I draw pictures for stories in magazines.’ ‘I’m from California,’ Johnsy said to Sue. ‘But I want to go to Italy. I want to paint a picture of the Bay of Naples!’ The two girls talked happily for an hour – about art, about clothes, about food. Soon after their first meeting, Sue and Johnsy moved into a studio apartment together. Their rooms were at the top of an old brick house in Greenwich Village. In December, it was very cold in New York. Snow fell and there was ice in the ground. Many people in the city became ill. The illness was called pneumonia. The doctors tried to help the sick people, but many of them died. That month, Johnsy had pneumonia. She was very ill. She lay in her bed and she did not move. A doctor visited her every day. But Johnsy was not getting better. One morning, the doctor spoke quietly to Sue outside Johnsy’s room. ‘I can’t help her,’ the doctor said. ‘She is very sad. She doesn’t want to live. Someone must make her happy again. What is she interested in?’ ‘She’s an artist,’ Sue replied. ‘She wants to paint a picture of the Bay of Naples.’ ‘Painting!’ said the doctor.......

Words: 385 - Pages: 2

Premium Essay

The Last Leaf

...The Last Leaf Many artists lived in the Greenwich Village area of New York. Two young women named Sue and Johnsy shared a studio apartment at the top of a three-story building. Johnsy's real name was Joanna. In November, a cold, unseen stranger came to visit the city. This disease, pneumonia, killed many people. Johnsy lay on her bed, hardly moving. She looked through the small window. She could see the side of the brick house next to her building. One morning, a doctor examined Johnsy and took her temperature. Then he spoke with Sue in another room. "She has one chance in -- let us say ten," he said. "And that chance is for her to want to live. Your friend has made up her mind that she is not going to get well. Has she anything on her mind?" "She -- she wanted to paint the Bay of Naples in Italy some day," said Sue. "Paint?" said the doctor. "Bosh! Has she anything on her mind worth thinking twice -- a man for example?" "A man?" said Sue. "Is a man worth -- but, no, doctor; there is nothing of the kind." "I will do all that science can do," said the doctor. "But whenever my patient begins to count the carriages at her funeral, I take away fifty percent from the curative power of medicines." After the doctor had gone, Sue went into the workroom and cried. Then she went to Johnsy's room with her drawing board, whistling ragtime. Johnsy lay with her face toward the window. Sue stopped whistling, thinking she was asleep. She began making a pen and ink drawing for a......

Words: 1500 - Pages: 6

Premium Essay

The Last Leaf

...apartment. The story begins as Johnsy, near death from pneumonia, lies in bed waiting for the last leaf of an ivy vine on the brick wall she spies through her window to fall. Mr. Behrman, an old man who lives in the apartment below Sue and Johnsy, who enjoys drinking, works sometimes as an artist’s model, and as yet has made no progress over the past 40 years on painting his own masterpiece, becomes in typical authors fashion the hero. The evidence of his heroics is found the day before he dies from pneumonia. JOHNSY - She suffers from pneumonia in this story. Her wish for death and her dialogues reflect her disparity for life. - Her word has no direct relation with Sue’s question, which shows her state of mind, the blank mind. It’s a vivid description of a dying Johnsy. - With her actions and condition we were able to realize that we have hope and we must believe and have a faith. MR. BEHRMAN - Though the hero appears only once and speaks twice in the whole story but he, successfully reveals his affection to two young artists and his noble spirit. - Though he was hard in the outside, he was full of gentle feelings in heart. - His love towards Johnsy and Sue was fraternal or fatherly affections. SUE - Sue who is caring nursing, tolerating, through perseverance and gentleness. - Shows her fondness for her weak friend. - She does her duty as a concerned friend. II. SETTINGS The last leaf takes place in New York City. The largest city in America, the location of......

Words: 345 - Pages: 2

Premium Essay

The Last Leaf

...The last leaf - Art for Human Life (Literary criticism essay) 08/06/2009 08:17 | 1,819 lượt xem After reading the story, perhapsmany readers can say that American artists’ life is so poor. It seems be totally true. Nothing their property is. Their residences are bad too, “north windows and eighteenth-century gables and Dutch attics and low rents”. Sue and Johnsy are those kind of artist. However, Old Buhrman is the best exemplary one. So is it true that “The last leaf” was written in order toaccuse the misery of American artists? It must be NO. The profound meaning of the story, as the main sound of a song, is the deep-felt love between poor artists. That love wins poverty, disease. That love is more valuable than art. It makes art become alive. The time when that love is revealed is “a cold, unseen stranger” appears and touches his cold fingers on little Johnsy whose blood is going dry by wind from the west. Sue, herfriend, does everything for her with a big heart. Sue draws many more illustrated paintings to earn money to buy soup, wine. She invites doctor to come to see her friend. Shecooks, comforts Johnsy to eat and drink medicine. With Sue, the biggest hope of her is to see Johnsy become happy with her desperation, drawing the Naples guff.So noble that love is. But it is not strong enough to drown Johnsy’s desperation. Reading these pages, readers seem to be nearly strangled by her bigger and bigger desperation: “I want to see the last one fall. I'm tired of......

Words: 660 - Pages: 3

Premium Essay

Last Leaf

..."The Last Leaf" by O. Henry is an interesting short story about a sick girl named Johnsy, who is deeply affected by a bare vine tree. Johnsy has decided she will not get well and has reconciled herself with the fact that she is going to die when the last leaf falls off the ivy bush outside her bedroom window. Johnsy's hopelessness and willingness to accept the worst without a fight is a major statement about the emotional state of the character. In his wonderful short-story “the last leaf”, using sacrificial themes, fear of pneumonia and a twist on the fatalistic tone, O.Henry depicted a really meaningful goal: Life must have hope. In brief, I love this story very much. Its plot and its characters are simply, but it is a very touching story that makes I recognize many things in life. Life is meaningful only for people who have hope and love. The hope helps us live better and heals our body and spirit. Hope is the foundation of our personal futures; each of us would probably suicide without hope. It is the virtue that helps us overcome obstacles. Without hope, we seem to give up easily like Johnsy in the story. Without hope, there is nothing. Another important thing in life is love. O. Henry, through the story, advices us should love ourselves and other people. The love between three persons, Johnsy, Sue and old Behrman makes a moving story. Johnsy had sometimes forgotten loving herself and cause the worry for Sue, but the biggest love is the love of the old Behrman for......

Words: 389 - Pages: 2

Free Essay

The Last Leaf

...2 THE LAST LEAF PRE-READING ACTIVITY 1: VOCABULARY MATCHING Some vocabulary words from the story “The Last Leaf” are listed below. Each word also has a picture that shows its meaning. In this activity, practice these words before you read. PART 1: MATCH AND REWRITE Directions: Use the pictures below to guess the meanings of the words. Use a dictionary to look them up, when needed, then match each word and picture to the definition provided. Words Definitions A type of disease or illness painter A flat, (usually green) part of a tree or plant growing from a stem or twig painting materials An artist who paints pictures masterpiece A part of a tree that grows out from the trunk sickness Things for painting, such as paint and brushes to get well A person’s best work, a great piece of art leaf To feel better, not be sick anymore branch 3 PART 2: WORDS IN CONTEXT Now practice these new words and phrases. The following sentences are from “The Last Leaf.” Each sentence is missing one word or phrase. Clues are given below each blank. Directions: 1. Read the sentence and the clue below each line. 2. Choose one word or phrase from the box to complete the sentence. 3. Write the word on the line. The first sentence has been completed as an example. leaf sickness painter masterpiece branch painting materials getting well 1. The doctor told me what your chances are for getting well (feeling better) . 2. She could still see the last......

Words: 1508 - Pages: 7

Free Essay

The Last Leaf

...both singing and acting. By 1894, he founded the weekly newspaper The Rolling Stone humorous and served as editor. He also worked for other newspapers and journalists contributed occasionally drawing cartoons. In 1919, the Arts and Science (Society of Arts and Sciences) set "O. Henry Memorial Award" (O. Henry Memorial Awards), awarded annually for outstanding short stories. In Vietnam there were many translations of some of O. Henry short story. The most recent book "The singer's final" due Literature Publishing House published. Short story last leaf was brought into the school program literature. The last leaf (last leaf) O. Henry was composed in 1907, is a famous short story is known to most, has been included in textbooks of many countries to introduce foreign literature. Stories about life's hardships those poor artists in America. Made life miserable surrender Gion-cylinder with pneumococcal disease, but thanks to the last leaf has revived Jonsy...

Words: 362 - Pages: 2

Premium Essay

The Last Leaf

...The Last Leaf by O. Henry This story takes place in New York City where two young women share an apartment. They, like all the tenents in their building, are artists who earn their daily break making drawings for magazine advertisements. All the artists, though, hope to paint a masterpiece, someday. One of the girls has come down with pneumonia. She isn't in a hospital (as she would be today) but is being nursed by her room-mate. The doctor has visited the apartment and advises the healthy girl that her ill friend will only recover if she has the will to live. The sick girl is in bed staring out the window. On this rainy November day, she is staring through the window watching leaves fall from a vine on the opposite building wall. She announces that when the last leaf falls, she will die. The nurse is in a panic. She does her best to bring some cheer, to infuse her friend with the will to live. The sick girl refuses to improve. The healthy girl visits an old artist who lives downstairs. She tells the old drunk that their friend needs a reason to live. He scoffs at this suggestion, and our nurse goes home dejected. The next day, the last leaf is still on the vine. And, the next day, it's still there. Our patient begins to improve. The doctor visits and gives her a much better chance of survival. But, he lets her know that the old man downstairs is now stricken with pneumonia. They found him in his room sick, wet, and cold. Outside was a ladder and his......

Words: 310 - Pages: 2

Free Essay

The Last Leaf

...The Last Leaf by O. Henry from The Gift of the Magi and Other Stories This Level 1 ELLSA lesson can be accessed on the internet at http://www.rdlthai.com/ellsa_lastleaf1.html Lesson plan and text: Jeffrey Taschner, 1999 Print and web-adaptation: John Morgan, 1999 © USIA, 1999. All rights reserved 1. SYNOPSIS 1a) Synopsis Johnsy and Sue are artists who move into Greenwich Village in New York City. As Winter approaches and the weather gets colder, Johnsy becomes ill with pneumonia. She gets so sick that she believes that when the last leaf falls from the vine outside her window, she will die. An old artist, named Behrman, who lives in the same building as the girls, braves a storm one night to paint a leaf on the wall — a leaf that will never fall. Cold and wet from painting in the icy rain, he catches pneumonia and dies. This gives Johnsy the hope to survive her illness, and it also creates the masterpiece Behrman had always dreamed of painting. 1b) Vocab checkpoint • approaches (verb) To approach is to move towards. It is often used with seasons and special occasions (New Year, Christmas, birthdays) as in the example here, as well as with people and moving objects (vehicles, etc). • becomes (verb) In this example, becomes has the same meaning as "gets". With illnesses, we often use "to fall", or "to be taken": Johnsy fell ill/Johnsy was taken ill • pneumonia (noun) Pneumonia is a serious illness of the lungs. • vine (noun) A vine is......

Words: 1448 - Pages: 6

Premium Essay

The Last Leaf

...perspective of this paper.   In the article “The mental and physical health outcomes of green exercise” by J. Pretty. This experiment attempts to determine if there is a synergistic benefit in physical fitness while only being in nature also known as green exercise. Blood pressure, self-esteem and mood were measured before and after the experiment. The results stated that green exercise has an important role in public and environmental health. This article was unbiased, and had high levels of credibility. Because this was a study that was conducted the experimenter went out of their way to make sure that there was no biased beliefs and gave straight facts that came from the experiment. This is a useful source. In relation to the last source this could be a good article to back up information about blood pressure and shape the argument to flow nicely with two different sources of credibility. This source is goes along well with the topic of the power of nature as it relates to human productivity and success.   In the article “Green” exercise improves mood and self-esteem”, it mentions that a study done in the United Kingdom contained results that stated that just five minutes of “green” exercise each day could lift the moods and self-esteems of the studied participant. The researchers had pooled together data containing 1,252 participants from 10 studied conducted in the UK. The difference in improvements in mood and self-esteem happened when the studied......

Words: 1450 - Pages: 6

Premium Essay

Last Leaf

...the short story . He was an American story writer whose real name was William Sydney Porter.. ------------------------------------------------- Johnsy and Sue are artists who move into Greenwich Village in New York City.As winter approaches and the weather gets colder, Johnsy becomes ill with pneumonia. She gets so sick that she believes that when the last leaf falls from the vine outside her window , she will die. An old artist , named Behrman , who lives in the same building as the girls, braves a storm one night to paint a leaf on the wall – a leaf that will never fall.Cold and wet from painting in the icy rain , he catches pneumonia and dies. This gives Johnsy the hope to survive her illness , and it also creates the masterpiece Behrman had always dreamed of painting . Summary | Living in early 20th century Greenwich Village are two young women artists, Sue and Johnsy (familiar for Joanna). They met in May, six months previously, and decided to share a studio apartment. Stalking their artist colony in November is "Mr. Pneumonia." The story begins as Johnsy, near death from pneumonia, lies in bed waiting for the last leaf of an ivy vine on the brick wall she spies through her window to fall."I’m tired of thinking," says Johnsy. "I want to turn loose my hold on everything, and go sailing down, down, just like one of those poor, tired leaves"(16). However, an unexpected hero arrives to save Johnsy. It’s not the brusque doctor who gives her only one in ten chances to......

Words: 2547 - Pages: 11

Geratherm Termometro in/di vetro senza mercurio - temperatura corporea - clinico | WGM Khuntoria Couple | [ Zobacz pełny opis... ]